Lê ĐỨC DỤ
Sinh
ngày 15 - 5 - 1950
Quê
quán: Tạm Xá, Đông Anh, Hà Nội
Tốt
nghiệp Khoa ngữ Văn Đại học Khoa học xã hội nhân văn
Từ
năm 1969 dạy Văn Phổ thông Trung học
Khoái
sau tứ khoái
Tản văn của lê đức dụ
Quan tòa hỏi:
- Mari! chị cho biết lí do li hôn Bill - chồng chị?
- Thưa quý tòa! Tôi đã trình bày trong đơn, lí do là
không hợp - Ma ry trả lời.
Quan tòa:
- Tòa muốn biết trực tiếp, cụ thể. Hai người tự
nguyện lấy nhau mới hơn một năm mà đã li hôn, nghĩa là sao?!
Mari: - Thưa tòa! Tôi không thể sống chung với Bill
thêm một ngày nào nữa!
Quan tòa quay sang hỏi Bill:
- Bill! anh hãy cho biết lí do?
Bill: - Thưa tòa! Tôi cũng không biết lí do gì!
Quan tòa: - Thế này là thế nào!? Nếu không biết
nguyên nhân cụ thể, tòa sẽ không giải quyết!
Mari đứng phắt dậy: - Thưa tòa! từ khi lấy nhau đến
nay, đã hơn một năm rồi, Bill chưa tắm 1 lần nào!? Bởi vậy, tôi không thể
chịu đựng thêm 1 ngày nào nữa!
Quan tòa, không kiềm chế nổi kinh ngạc, cũng bật
người lên:
- Ôi khủng khiếp! khủng khiếp!! Bill! có đúng
thế không?
- Đúng! Thưa tòa! Nhưng tôi thấy chuyện này… có gì
ghê gớm đâu! - Bill thản nhiên trả lời.
Đó là một đoạn đối thoại trong phiên xét xử li hôn ở
nước Anh mà tôi đọc được trên mạng internet đã lâu... Hôm nay,
nhân bàn về Khoái sau Tứ khoái, chợt nhớ lại.
Tắm có nhiều dạng, nhiều kiểu:
Tắm sông (Muốn tắm mát, lên ngọn sông Đào (Ca dao),
tắm suối (ngòi, lạch, khe), tắm ao (chuôm), Ta về ta tắm ao ta! (Ca dao);
tắm hồ (đầm), tắm biển, tắm trong nhà tắm, tắm trong bể bơi, tắm mưa, tắm nắng,
tắm hơi (matxa), tắm bùn, tắm điện (?), tắm sữa dê, tắm thuốc, tắm tất
niên, tắm tiên (khỏa thân), tắm để bày thức ăn trên cơ thể phụ nữ (Súshi; sẽ
nói chi tiết ở đoạn sau), tắm khô, tắm cạn, tắm máu (nghĩa bóng), tắm tù, tắm
lính (Mỹ)… Mỗi kiểu tắm có thể đem lại khoái thú riêng cho
người được/bị tắm…
Phương ngôn Ăn, ngủ... là tứ khoái của con
người. Theo tôi, còn 1 khoái nữa có thể đứng vào
hàng thứ 5 (ngũ): đó là khoái tắm. Thiếu nó, tứ khoái kia
sẽ bị giảm đến 50% khoái cảm… Sau một ngày làm việc mệt nhọc hoặc vui chơi thả
giàn…, cho dù đang mùa lạnh, điều mong muốn bức thiết tiếp theo là được tắm một
cái, chứ chưa phải là ăn, ngủ…kia! Câu thành ngữ: Ăn no tắm mát,
theo tôi, có lẽ phải bàn lại về trình tự trước sau giữa 2 việc quan trọng,
không thể thiếu ấy của con người?! Với người xứ nóng, tắm là 1 nhu cầu thường
nhật. Trời hè oi bức, ít nhất phải tắm một lần trong ngày, thậm chí 2 hoặc 3
lần,… mới thỏa!
Tắm sông, tắm suối, tắm biển… toàn thân người
ngụp trong làn nước mát rượi, mơn man, rờn rờn da thịt. Bao nhiêu bức bối, dính
ráp trôi tuột khỏi cơ thể. Người cảm thấy nhẹ bẫng, đầu óc sảng khoái làm sao!…
Nước kích thích, hưng phấn từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài lâng lâng...
Mùa lạnh, mặc 3 - 4 áo vẫn cảm thấy rét! Thế mà, sau khi tắm, chỉ cần mặc 1 áo
mỏng, đã cảm thấy ấm hơn trước đó nhiều! Thật lạ!
Nhà văn Ngô Ngọc Bội, có lần nói, đại ý: Người
phụ nữ đẹp nhất là sau khi tắm… Nhận xét ấy xác đáng, nhưng chưa thật tinh
tế! Tôi muốn đổi từ đẹp bằng từ hấp dẫn. Bởi
sau khi tắm, nét mặt người phụ nữ trở nên tươi nhuần, nhẹ nhõm. Vừa gội đầu
xong, mái tóc nhóng nhánh, phảng phất thơm mùi dầu gội, hoặc hương nhu, bồ kếp…
Một, hai giọt nước còn loang trên ngực áo…
Áo sương cúc gió lơi cài (thơ Trương Nam Hương)
Áo sương là áo mỏng
như làn sương. Lơi là lỏng, cài hờ (không đóng), tại gió lả
lơi, chứ có phải tại em đâu! Qua làn áo sương huyền
ảo,…thấy: Rõ màu trong ngọc trắng ngà (Nguyễn Du). Hấp
dẫn thế, khêu gợi thế! bởi người ta là hoa của đất (Tục ngữ).
Hằng năm, cứ đến mùa hè, những bãi tắm biển: Đồ Sơn,
Sầm Sơn, Cửa Lò, Thuận An, Nha Trang, Vũng Tàu, Phú Quốc… số lượt người đến
nghỉ, tắm mỗi bãi, có đến hàng nghìn. Mỗi lần tắm biển, bao nỗi buồn phiền
dường như được giải tỏa, hòa tan, hoá giải trong làn nước xanh biếc, mặn mòi.
Thân thể săn chắc hơn, ăn ngon, ngủ sâu hơn. Tắm biển là một trong những dịp
tốt để phái đẹp trưng bày cơ thể một cách hợp lý nhất.
Bãi tắm khỏa thân CAP dAgde thuộc
nước Pháp dài 2km, dọc theo bờ Địa Trung Hải. Ở đó, quang cảnh tất cả khách tắm
đều rất tự nhiên, hồn nhiên trụi trần hòa với thiên nhiên biển trời, mây sóng.
Những cảnh mà người Á Đông ta trước kia, khó tưởng tượng nổi! Nhưng gần đây,
học lối phương Tây, dân chơi sành điệu Hà Nội cũng đã tự mở bãi tắm tự
nhiên ở khu vực Bãi Giữa sông Hồng, gần Long Biên. Kẻ phản đối nhiều,
người khen mạnh dạn … không ít!
Chuyện tắm, việc tắm, vấn đề tắm…từng đi vào văn thơ,
hội họa, điện ảnh, triết học từ đông tây, kim cổ…
Danh ngôn: Đời người không ai tắm 2 lần trên 1
dòng sông (Hêraclit - triết gia Hi lạp cổ đại) vốn xuất
phát từ thực tế thiên nhiên; nhưng đã khái quát ý nghĩa triết lý sâu sắc: Dòng
sông nước chảy không ngừng, cũng như dòng thời gian, như cuộc sống con người
luôn luôn vận động, biến đổi, không thể, không bao giờ quay trở lại!
Nàng Tiên Dung lá ngọc cành vàng, con vua Hùng Vương
thứ 18, quyết không lấy chồng mà chỉ thích du sơn ngoạn thủy! Nhưng chỉ sau một
lần quây màn, tắm lộ thiên trên bãi cát sông Hồng giữa ban ngày ban mặt, vị
công chúa này đã thay đổi hẳn ý định, thành tâm gắn bó đời mình với chàng đánh
cá Chử Đồng Tử, dù Vua cha kịch liệt phản đối, (vì phò mã của vua không thể là
gã ngư dân nghèo xác nghèo sơ, đến manh khố che thân cũng không có nổi)! Đó là
câu chuyện tình kỳ lạ vào loại độc nhất vô nhị trong văn học dân gian
Việt Nam và
thế giới. Quả xưa nay chưa có một môtip nào tuyệt chiêu như thế! Dân chúng bãi
Tự Nhiên, Khoái Châu, Hưng Yên, truyền khẩu rằng: sau chuyện công chúa Tiên
Dung tắm ấy, không biết bao nhiêu trai làng đã đua nhau tự vùi mình trong
bãi cát, mong trời cho gặp một Tiên Mơ, Tiên Mận, Tiên Đào…mà chẳng gặp được
tiên nào…Thật là công cốc!
Một trong tứ đại mỹ nhân cổ -
trung đại Trung Hoa, là nàng Dương Quý phi
(719 - 756), (Dương Ngọc Hoàn), ái phi của Đường Huyền Tông (Lý Long
Cơ). Vua Đường ân sủng nàng đến mức bắt dân chúng đào 1 cái hồ rộng, xây
nhà ở giữa, để Quý phi hằng ngày
tắm. Gương mặt Ngọc Hoàn đẹp như tiên sa, nhất dáng hình uyển chuyển, nhì da
trắng ngọc ngà. Nàng thường tắm bằng sữa dê, bởi trong sữa ấy chứa
nhiều Axít Lactic, có thể hòa tan chất keo kết dính các tế bào trên da,
nhờ đó tác dụng tẩy trắng rất tốt.
Cảnh Thúy Kiều tắm trong lầu xanh Tú Bà, dưới ngòi
bút thiên tài Nguyễn Du:
Buồng the được buổi thong dong,
Thang lan rủ bức trướng hồng tẩm hoa.
Rõ màu trong ngọc trắng ngà,
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên.
Cảnh này hiện có những cách hiểu và giải thích khác
nhau. Chẳng hạn, theo chú giải của GS. Nguyễn Thạch Giang trong Truyện
Kiều (bản in năm 1972):
- Buồng the: buồng có che màn
the, buồng của phụ nữ. - Thang lan: nước hoa lan thơm, đun nóng lên
để tắm.
Trong khi Lê Thanh Long (sách Truyện Kiều
bình giải, NXB Hội nhà văn, 2014; tr. 95 – 99) giải thích khác:
- Buồng the: không phải là cái buồng có
màn the. Buồng the là cách nói hình tượng văn vẻ chỉ
Thúy Kiều: Buồng the được buổi thong dong. Buồng the giống
như hồng quần: chỉ phụ nữ. – Thang lan: cái thanh ngang
treo bức trướng màu hồng. Nghĩa là bức trướng hồng rủ
xuống từ thang lan. Bức trướng hồng che đằng trước
chỗ Thúy Kiều tắm.
Theo tôi, cách giải thích này có phần hợp lý
hơn. The là loại vải rất mỏng, thưa. Buồng tắm mà che bằng tấm
màn the thì coi như không che! The mà che
buồng ở thì không ai dám tắm trong buồng ấy. Buồng the là
1 hoán dụ. Câu: Rõ màu trong ngọc trắng ngà. Có
bản chép rõ ràng, gợi cảm giác thô. Màu là màu da
Thúy Kiều trong như đá ngọc, trắng như ngà voi. Trong như ngọc nghĩa
là rất sạch, không tì vết, không có sẹo, nốt ruồi, nám, chàm… Câu: Dày dày sẵn
đúc một tòa thiên nhiên. Trong bài Kiều tắm, Đường Văn đặc
tả cái tòa thiên nhiên ấy một cách tỉ mỉ, chi
tiết, bằng những từ ngữ trần trụi. Anh cho đó là chỗ kín của
nàng Kiều, căn cứ vào từ dày dày. Ý tôi: Đường Văn mô tả đúng nhưng
chưa đủ. Tôi hiểu: một tòa nhà bao gồm nhiều gian nhà. Như vậy, một tòa
thiên nhiên là tả khái quát bao gồm: Gương mặt, bộ ngực (vòng 1, vòng
2). Vòng 3 gồm chỗ kín kia và chân tay, chứ
đâu phải tòa thiên nhiên chỉ có mỗi chỗ ấy?! (mượn
các thuật ngữ sử dụng trong các cuộc thi hoa hậu hiện nay).
Đấng tạo hóa đã thiết kế ra cái tòa thiên
nhiên tuyệt mĩ kia, ban tặng cho con người – đàn bà. Chủ ngôi tòa
thiên nhiên ấy, Thượng đế dành cho đàn ông sở hữu.
Chính vì thế, sự sống trên hành tinh này mới có ý nghĩa. Cũng chính vì
các tòa thiên nhiên ấy nên từ khi xuất hiện loài
người đến nay, đã từng sinh ra bao nhiêu thảm cảnh: ghen tuông, tranh giành,
cướp giật, chém giết, tham nhũng, chiến tranh, mất nước, thân bại danh liệt… cơ
hồ đều do cái tòa thiên nhiên nguy hiểm chết người mà quyến rũ
ma quái ấy gây ra! Đát Kỷ, Tây Thi, Điêu Thuyền, Dương Quý Phi,… (Trung Hoa).
Nguyễn Thị Anh, Đặng Thị Huệ (Việt Nam ),… Cũng dễ hiểu, bởi: anh
hùng không qua được ải mỹ nhân!
Có bao nhiêu kiểu tắm khác nhau.
Nhưng có lẽ đặc biệt nhất là tắm để bầy thức ăn trên cơ thể trinh nữ Nhật Bản
(ẩm thực Body Sushi). Không phải ai cũng được tắm và cũng tắm được
theo kiểu tắm kỳ dị, cầu kỳ này đâu!
Trước hết, phải là những phụ nữ trẻ trung, trinh
tiết, gương mặt xinh đẹp, thân hình siêu chuẩn, thân thể quyến rũ, kiêu sa.
Thiếu nữ phải có nhóm máu A( kiên trì, nhẫn nại). Những mẫu nude (khỏa
thân) phải tắm theo quy trình nghiêm ngặt: làm sạch cơ thể trong thời gian
90 phút. Đầu tiên, người mẫu dùng nước ấm dội từ đầu xuống chân; rồi chà miếng
bọt biển đầy xà phòng không mùi khắp toàn thân. Tiếp theo, các cô gái đựng cám
lúa mì lau chùi kĩ khắp cơ thể để tẩy hết lớp tế bào chết. Sau đó lại ngâm nước
nóng rồi dùng xơ mướp xoa sạch cơ thể một lần nữa. Cuối cùng, dùng nước lạnh
tắm lại. Người mẫu nude nằm ngửa bất động từ 2 đến 4 tiếng
đồng hồ, trên cơ thể họ bày thức ăn. Những chỗ nhạy cảm được che bằng lá rau,
bông hoa. Khách đàn ông ngồi thưởng thức ẩm thực một cách
nghiêm túc. Ai vi phạm sẽ bị phạt rất nặng. Sau khi tiệc tàn, mẫu nude phải
làm sạch cơ thể mình 1 lần nữa để loại hết mùi tanh từ Sushi, cá và
các vết thức ăn còn bám trên da. Họ thường dùng nước cốt chanh và muối để tắm
gội. Giá trung bình một bữa ăn Body Sushi bình thường khoảng
150.000 yên Nhật, tương đương 225.000.000 VNĐ. Hạng sang tới 1
triệu yên. Ở Việt Nam ,
có lẽ phải đại gia mới dám dùng Body Sushi cho mình hoặc chiêu đãi
bạn bè!
Trong văn học Việt Nam hiện đại, nhắc tới những
trang thơ văn miêu tả cảnh tắm, (tất nhiên là thiếu nữ, phụ
nữ nổi tiếng) không thể không nói đến:
Ô kìa! bóng nguyệt trần truồng tắm,
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.
(Bẽn lẽn - Hàn Mặc Tử)
Hàn thi sĩ đứng ở khoảng cách xa vừa phải (9 - 10m), bất ngờ thốt
lên: Ô kìa! Bóng nguyệt trần truồng tắm. Nhà thơ vận
dụng thủ pháp tá khách hình chủ. Tả nguyệt (trăng)
tắm là vẽ cô gái tắm đêm, trên suối (hoặc sông). Bóng thiếu nữ in
xuống đáy nước. Khỏa thân nên cái khuôn vàng (cái ngàn vàng (?) in
xuống đáy suối (khe). Khe ấy cũng chính là cái khe của cái
ngàn vàng. Bút pháp đặc tả bức tranh thiếu nữ nude tắm
trong đêm trăng lộ mà vẫn thanh nhã, tinh khiết. Nhà thơ nhập vào nhân vật trữ
tình - cô gái để độc thoại nội tâm:
Em sợ lang quân em biết được,
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em!
Rõ ràng, sau khi tắm, con người thường hay liên tưởng
tới biết bao nhiêu là chuyện...!
Ngược lên miền Tây Bắc, cảnh tắm tiên trên
suối (sông) của các cô gái Thái từng được các nhiếp ảnh gia chớp được những
hình ảnh hồn nhiên, đẹp lạ kỳ. Còn Bạc Văn Ùi dựng lên bức tranh thơ: “Em
tắm: Sao anh lại rình /Trộm xem em tắm?/Da của em ngần
trắng, /… Là của anh tất cả/Không phải người xa lạ/Việc gì mà
trộm xem?!”.
Thì ra cô gái biết chàng trai – người yêu đang rình,
trộm xem cô tắm suối giữa thanh thiên bạch nhật. Cái hay của cô gái Thái là
biết chàng nấp trong bụi cây đang rình mình, nhưng vờ coi như không biết, cho
người yêu thỏa thuê! Hồn nhiên đối thoại tưởng tượng với người yêu, cô rất ý
thức được điểm mạnh của mình là người lao động: Tay của em lấm lem/ Tay
của rừng của núi/ Tay của than của bụi/ Tay của
đất của nương
Em tắm xong lại sạch/Vẫn ngát thơm hoa
rừng…
Nhờ Em Tắm, Bạc Văn Ùi được độc giả
cả nước biết tên và nhớ mãi.
Trong tiểu thuyết Bão Biển (1969 - 1970), Chu
Văn tả cảnh tắm của nhân vật Nhân - 1 thiếu phụ Công giáo
ngoan đạo, coi như đã bỏ chồng (Lực bỏ vợ, vào Nam). Chị yêu Tiệp, cán bộ
xã Sa Ngọc. Một đêm hè hò hẹn, nhưng chờ mãi mà Tiệp không đến.Quá thất vọng,
Nhân ra giếng tắm để hạ nhiệt, giải tỏa nỗi lòng:
“Nhân quấn tóc, búi gọn về phía sau.
Cánh tay trắng như một khúc chuối non... Tiệp đến rồi, đi những bước nhẹ êm đến
gần bờ dâm bụt trước cửa. Ánh trăng mờ mờ yếu ớt. Nhưng đôi mắt tinh đã quen
bóng tối, đủ nhìn rõ Nhân trần một nửa người, trắng như pho tượng đá hoa, đương
đứng nghiêng bên bờ giếng. Nước chảy óng ánh trên da thịt như tung ra những vẩy
bạc. Bàn tay, cánh tay, mảnh vai tròn trặn trong trắng, phô vẻ đẹp tự nhiên của
một thân hình tươi trẻ, khỏe mạnh và khêu gợi lạ lùng. Tiệp ngây nhìn, tưởng
như tất cả chỉ là giấc mơ,… mình có thể tan ngay thành mây khói, tan hết, biến
ngay vào đám trăng sao mờ mờ…”. Khi ca ngợi vẻ đẹp tuyệt vời của mùa thu Hà Nội
Nhà thơ Nguyễn Đăng Luận viết : “Đường phố mát như làn da vừa tắm”. Tắm - Khoái
sau Tứ Khoái!
Hà Nội, 08/3/2015. L D D
Nguồn : Tạp chí Văn Mới số 7 Tháng 6 năm 2015 toasoanvanmoi@gmail.comơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét