Truyện ngắn của
Nguyễn Bản
Con đường hẹp, rải
đá, ít dấu chân người, cỏ cao gầy xơ xác mọc lan, lề đường triền miên quỳ
vàng rực rỡ vừa hoang dại vừa thơ mộng. Vi lặng lẽ đi bên hắn
như đang mất dần tâm trạng. Con đường quanh co, rẽ phải, vòng trái, mỗi
khúc gấp lại như bị quỳ vàng che lấp xóa nhòa đoạn đã đi qua.
-Vi có biết người
ta trồng làm gì không?
Vi không trả lời,
không nhìn hắn, mắt không rời những bông hoa vàng đến ngổn ngang, có lúc bông
như ngả ngốn quệt cả vào má vào tóc nàng.
- Để làm phân
xanh, như trồng điền thanh ấy? Hắn vừa nói vừa bẻ một bông, vứt xuống lề đường.
- Lại phân...và
ngày mai cũng hội nghị về phân...rồi một ngày nào đó ta cũng sẽ thành phân,
thành humus.
Humus, theo định
nghĩa của từ điển, một chất màu nâu hoặc đen nhớt hình thành do sự thối
rữa của xác cây, rơm rạ, rác rưởi...
Ngày mai,, Vi và
hắn sẽ tham dự một hội nghị có cả một số chuyên gia nước ngoài, đề tài: Humus,
trữ lượng, phân vùng, bảo vệ, khai thác, chế biến các dạng phân humuzat.
Vi được cử đi
với tư cách là thư ký và phiên dịch viên cho hắn, mặc dầu Pháp ngữ, hắn chẳng
kém Vi là mấy, tuy giọng Vi chuẩn hơn, hắn bảo cho sang trọng, nhưng thật ra là
để thực hiện khế ước giữa Vi với hắn mà về phía Vi là phải cùng hắn đi quanh co
giữa những màu vàng rực rỡ vừa ngả ngốn vừa hoang dại và nếu đem vò nát cái màu
vàng ấy chắc có mùi hăng hăng của điền thanh như hắn nói.
Thấy giọng Vi có
vẻ chua chát, hắn nhích lên, khẽ đẩy lườn Vi áp vào hắn và an ủi Vi:
-Thôi mà, cứ lo
cho tuổi thọ của trái đất. Trái đất rồi mặt trời cũng sẽ thành humus, humus của
vũ trụ, một thể huyền phù...Hãy rự rỡ lên trước khi trở về nguyên thể.
Hắn lại vít bẻ một
bông quỳ đưa cho Vi:
-Hãy vàng rực lên
như bông quỳ này, hãy làm bà chúa của một tên mọi đêm nay!
Vừa bay tới Đà
Lạt, tại nhà khách, trước mặt Vi hắn đã bấm số gọi cho bạn hắn:
-Uns
caverne...phải, nhỏ thôi... thơ mộng, tất nhiên rồi!
Rồi hắn vừa cười
vừa nhìn Vi, thú vị:
-Peu isolée ? Ồ,
tant mieux
Ngay buổi chiều,
bạn hắn đã tận tình tới trao chìa hóa cho hắn và không khỏi liếc trộm Vi.
Tối, Vi và hắn
nghỉ tại nhà khách, hai phòng ở hai tầng khác nhau.
Sáng nay hắn mượn
ô tô và lái xe rủ Vi đi thăm cảnh Đà Lạt. Đà Lạt hắn đã mòn chân. Vi mới chỉ
lần đầu, nhưng thác Cam Ly, hồ Than Thở, Vi chẳng thấy gì thơ mộng cả, chỉ thấy
nước bắn và cảnh thì nhạt nhẽo. Có thể cái cảm giác ấy do hắn gây ra.
Và chiều nay Vi
chếnh choáng men bia đi bên cạnh hắn. Vi đã uống rất nhiều, để say, để quên, để
tạm quên tất cả.
Hãy vàng rực lên
đêm nay ư, Vi giật bông hoa từ tay hắn, ngắt từng cánh hoa rắc xuống mặt đường:
để mình tìm đường về, mình có thể quên cả đường về, mình đang lú lẫn.
-Kìa Vi, tươi tỉnh
lên một chút nào.
Anh ấy cũng gọi
mình là Vi và có lần đã nói với Vi muốn giữ bản quyền cái tên ấy. Nghĩ vậy Vi
xẵng giọng nói với hắn bằng tiếng Pháp: Hãy để tôi được yên tĩnh trước khi sa
xuống địa ngục.
Hắn nhún vai:
-Phụ nữ thường mặc
cảm: bị chiếm đoạt. Thế là thế nào? Sao không nghĩ mình cũng đang chiếm đoạt,
hoặc ít ra là trao đổi...Phải, một phản ứng trao đổi như trong hóa học, hoặc
trong lịch sử, một dân tộc đi chinh phục một dân tộc khác, rồi lại bị chính dân
tộc ấy nuốt chửng nền văn minh cổ lỗ của mình.
Và hắn cười thích
thú như vừa tìm ra một so sánh tế nhị để an ủi và cũng để nịnh Vi. Bỗng
nhiên Vi muốn được tát vào mặt hắn, cái mặt chó tây đêm nay sẽ hổn hển thở vào
mặt Vi. Tại sao người ta lại bảo hắn có bộ mặt chó tây? Vi chẳng thấy giống
chút nào, thậm chí lúc này đây bộ mặt chó tây còn khả ái hơn. Tại sao nhỉ? Tại
hắn giỏi nịnh bợ, hay tại mọi công trình nghiên cứu đến nay vẫn chỉ là phân?
Vậy sao không gọi mặt chó ta? Chó ta buồn vui chân thực hơn hay tại chó tây đổi
chủ nhanh hơn chó ta? Dẫu sao đêm nay cái mặt ấy cũng sẽ hổn hển thở vào mặt
mình. Vi vò nát mấy cánh hoa còn lại trong tay và chợt thấy một mùi hăng hăng
nồng nồng như mùi điền thanh. Vi bỗng rùng mình như muốn nôn mửa. Ngay bây giờ,
Vi vẫn có thể phá hợp đồng. Vi có thể hái một bông quỳ ném vào mặt hắn không
cho hắn vò nát, nhưng còn cái tổ ấm thì sao và chuyến đi công tác nước ngoài mà
hắn đã hứa? Vi có thể mất anh. Anh cũng chỉ là một người đàn ông. Một đàn ông
như anh có thể có nhiều ham muốn, khóa cửa lại, không cho anh đến với Vi nữa và
mãi mãi. Nghĩ tới một cô nào đấy sẽ cướp mất anh, Vi dường như không thể chịu
nổi, đành cay đắng gạt bỏ cái ý nghĩ sẽ văng vào mặt hắn, cái ý nghĩ không phải
giờ đây mới có mà ngay từ khi hắn bắt đầu gạ gẫm Vi.
Ngôi nhà xinh xinh
ở chân đồi, kiểu chữ A như nhiều ngôi nhà to nhỏ một tầng khác ở Đà Lạt.
Chiếc cổng gỗ cũ kỹ long sơn được khóa bằng một vòng dây xích. Hắn tra chìa khóa
mở cổng rồi cẩn thận khóa lại. Xung quanh cũng hàng rào hoa quỳ vàng. Hắn bảo
người trồng như trồng điền thanh. Tự nhiên Vi cảm thấy khắp xung quanh như có
mùi điền thanh, mùi điền thanh như lẫn trong sương đang buông xuống, cái mùi mà
thời còn là sinh viên, một lần ra chơi những tấm ruộng sau trường, vô tình vò
lá ngửi, Vi cảm thây nôn nao, cái mùi giống hệt như mùi cánh hoa quỳ bị vò nát.
Hắn châm thuốc và
hỏi Vi:
-Ta dạo một lát
quanh nhà đã chứ?
Câu hỏi có thể chỉ
vô tình, nhưng Vi cảm thấy như hắn đang vờn mình như mèo vờn chuột trước khi ăn
thịt.
-Thì đi.
Đến nước này, mình
cóc cần gì nữa. Vi nghĩ vậy và bước lên đi trước.
Một con mèo mướp
từ bụi quỳ nhô ra, nhớn nháo nhìn Vi, nhìn hắn, rồi chui biến vào hàng cây rậm
rạp.
-Một con mèo
hoang!
Hắn thản nhiên
nhân xét, có thể cũng lại chỉ vô tình, nhưng Vi bỗng thấy trạnh lòng ghê gớm và
quay phắt lại.
-Phải đấy, ta vào
nhà bật điện cho ấm áp, sương buông rồi.
Vi hơi xoay người
cởi nốt chiếc áo pull màu vàng, vàng như màu hoa quỳ, mắt kinh dại ngoái nhìn
vào mắt hắn. Hắn hau háu nhìn vào những ngón tay Vi, như thể giục Vi, như sẵn
sàng xô vào kéo tuột ra giúp Vi. Những ngón tay Vi như cứng lại, đờ đẫn.
Lạy chúa, mong hắn tha cho mình. Đến nước thế này ư? Môi hắn trề ra, cánh mũi
hắn mấp máy, như đang đánh hơi con mồi. Và chỉ đến lúc này Vi mới chợt nhận ra
cái nét chó tây nhất là phần thịt má bên cạnh như đầy lên san bằng cánh mũi.
Cánh mũi ấy, đôi môi kia, chỉ ít phút nữa sẽ day lên ngực Vi, nơi mà trước đây
Vi vẫn dành riêng cho anh mơn man cọ râu vào và thầm thì hỏi Vi:
-Vi ơi, bao giờ
chúng mình có tổ ấm?
Cũng có lần anh
quên không hỏi, chính Vi lại nhắc anh:
-Anh ơi, bao giờ
chúng mình có tổ ấm?
Và hắn cũng hỏi:
-Bao giờ cô cậu
xây tổ ấm?
Bao giờ xây
tổ ấm? Câu hỏi thật giản dị. Nhưng câu trả lời thì chưa có, hoặc hết sức
phức tạp và mơ hồ. Anh chưa thể trả lời. Vi cũng chưa thể trả lời.
Vì yêu anh từ lúc
nàng còn là sinh viên. Và khi ra trường, xin được vào làm thư ký trong viện của
hắn. Vi không còn tiếc anh nữa. Vi tin cậy anh. Đã hai lần anh phải đưa Vi đến
bác sỹ tư vì chậm kinh. Mỗi lần, tiền để dành của hai người để kiếm chiếc tổ ấm
lại vơi đi. Mỗi lần như vậy, anh lại đau đớn khổ sở hỏi Vi:
-Vi ơi, cứ thế này
bao giờ mới có tổ ấm?
Nhưng biết làm thế
nào. Cả nhà Vi, cả bố và em trai chỉ có một phòng. Căn phòng anh ở chín mét
vuông là thuộc hai người, anh và một người anh cùng cơ quan, lớn tuổi hơn, có
vợ con ở Sơn Tây. Anh ta thông cảm với anh có những chủ nhật tuy không cần
thiết lắm, nhưng cũng cứ về Sơn Tây, để anh với Vi được gần gũi. Anh ta sẵn
sàng nhường nửa thuộc phần mình để kiếm căn phòng khác rộng hơn, mang đứa con
lớn ra kèm cặp việc học hành, nhưng giá các căn hộ cứ leo thang vùn vụt. Hai
người sắp leo tới đích, lại như có ai đó nhích nó lên cao, như cần câu nhử mồi.
Bao giờ có tổ ấm lại không có câu trả lời
Có lần nằm bên
nhau, Vi thủ thỉ với anh:
-Ước gì, em là một
ngôi sao.
-Em sẽ trôi trong
vũ trụ, và anh sẽ là một vệ tinh lang thang tìm kiếm em.
-Không, ngôi sao
nhạc, hoặc điện ảnh kia, và anh có biết để em làm gì không? Em sẽ bán đấu giá
chiếc răng nanh của em lấy tiền mua tổ ấm.
Anh giãy lên như
bị hụt chân.
-Một trăm triệu,
anh cũng không cho em bán.
Chiếc răng nanh
nhỏ, hơi khểnh lên, mất men tự bao giờ, mờ đục như màu ngọc trai, và mỗi lần
hôn Vi, anh vẫn ép Vi cho anh hôn lên đấy, và lần nào Vi cũng trêu anh, cười rũ
rượi, làm anh phải vất vả một lúc lâu mới được hôn.
-Không đời nào,
thà anh đăng ký bán trước xác anh cho Viện giải phẫu còn hơn.
Cũng chỉ là câu
nói vớ vẩn, vậy mà lần ấy Vi đã bật khóc và anh đã phải an ủi dỗ dành Vi mãi.
Anh bàn hay là cứ
cưới, rồi cứ tạm sống như vợ chồng Ngâu, vợ chồng Ngâu một năm một tháng gặp
nhau, đằng này hơn năm mươi chủ nhật, cũng gần gấp đôi, khả dĩ hạnh phúc, chẳng
đến nỗi phải sụt sùi nước mắt. Còn tết nhất thì sao? Tết nhất anh ta về Sơn
Tây. Nhưng không thế được. Chị họ Vi cũng đã cưới nhau như thế. Họ đã bỏ nhau.
Người đàn bà khác đã rủ anh chồng về làm tổ ở căn hộ riêng của mình.
Người ta mách Vi
rằng hắn có một căn hộ ở một chung cư vẫn khóa để đấy. Hắn được cấp
đất ở khu Cống Vị và đã xây một biệt thự sang trọng. Hắn không trả căn hộ
kia. Có người hỏi mua hắn cũng không bán. Hắn bảo Hà Nội còn khủng hoảng căn
hộ ít ra là mấy chục năm. Vi đánh liều hỏi thuê. Hắn cười, hắn bảo hắn
không thiếu tiền, không cần cho thuê, chỉ bán hoặc đổi. Hắn bảo thích đổi lấy
bức tranh lõa thể, tranh treo trong nhà hắn là thứ vứt đi của một tác giả quê
mùa, hắn vừa nói vừa đưa mắt tống tình luôn.
Sự thực ngay từ
khi Vi mới đến làm, hắn đã dán mắt vào cặp đùi Vi lằn trên quần bò. Một lần anh
đến đón Vi, hắn hỏi:
-Ai thế?
-Bạn cháu.
-Bạn hay bồ?
Tại sao lần ấy, Vi
lại cười và lỗng với hắn:
-Chú yên tâm, bạn
thôi.
Thấy Vi lỗng, hắn
lấn luôn, “tuy, toa” bừa với Vi bằng tiếng Pháp.
Một hôm hắn lả lơi
bảo Vi:
-Tu peux bien me
tutoyer toi-mefmee, mignonne (1)
Vi trêu hắn:
-Comme grand papa?
(2)
-Non, comme un
vrai maale (3)
Hắn gạ trắng trợn.
Và hắn thả buông câu. Hắn thả sức gạ, thả sức buông câu, Vi sẽ chẳng bao giờ
mắc, nếu không xẩy ra những chuyện khiến Vi sợ mất anh.
Vi ghen và Vi lo
sợ. Một mối lo xen lẫn oán hờn và mặc cảm tự ti. Vi đã chẳng tiếc gì anh. Những
hình ảnh hai lần anh đưa Vi đến bác sĩ tư lại hiện ra, anh đã lúng túng như thế
nào, tay bác sỹ bợm tiền đã láu lỉnh nhìn anh, rồi lại nhìn Vi như thế nào, rồi
khoát tay ra hiệu không cần biết lý do, hắn ta lao động và kiếm tiền, giống như
thợ sửa chữa ti-vi hoặc xe máy. Anh đã thề đứng, thề ngồi, anh đèo cô gái ấy là
vì công việc cơ quan. Nhưng lại bằng xe dream, và rõ ràng là Vi trông thấy cô ta
lại ôm eo và cứ uốn éo dúi vào lưng anh cười cười nói nói. Anh đã mắng Vi đừng
ngốc nghếch, cô ta đã có người yêu ở hải quan sân bay, chiếc xe dream là của
anh chàng hải quan. Rồi anh lại nghiêm mặt bảo Vi:
-Ngay cả một gôi
sao, anh cũng không đổi lấy chiếc răng nanh của em đâu.
Tuy vậy, Vi vẫn
lo. Một mối lo dai dẳng xen lẫn những nghi ngờ cứ gặm nhấm trái tim Vi. Ôi cái
con khốn kiếp, bỗng dưng nó uốn éo và quẫy lên những sóng ngầm trong lòng Vi mà
bao lâu nay Vi vẫn phải cố giữ cho được yên tĩnh. Không, không phải Vi không
tin anh, nhưng không thể như thế. Vi gợi lại chuyện cứ cưới rồi sống cảnh vợ
chồng Ngâu. Nhưng lần này, chính anh lại gạt đi điều anh đã đề nghị và bảo hãy
chờ thêm ít tháng nữa, có lẽ anh sẽ được thưởng một công trình sáng chế một hợp
kim màu cho một quy trình công nghệ quốc gia, khoảng mười, mười lăm triệu gì
đó, và lúc đó...Vừa nói anh vừa bế bổng Vi lên nói tiếp:
-Ta sẽ đốt
pháo vừa ăn mừng giải thưởng vừa tiệc cưới của chúng ta.
Nhưng điều đó lại
làm Vi hoảng sợ, hoảng sợ chứ không còn là lo sợ nữa. Trong cơn hoảng sợ
ấy, Vi chạy đến cầu cứu hắn. Vi nài nã xin hắn cho thuê cái phòng vẫn khóa, hai
năm, một năm, hoặc sáu tháng gì cũng được. Để hắn thực sự thông cảm, Vi giãi
bầy hết với hắn. Vi với anh đã như vợ chồng. Con khốn kiếp đã thổi bùng ngọn
lửa ghen tuông trong lòng Vi, anh trì hoãn để chờ bằng sáng chế. Anh trì hoãn
hay đang bỏ rơi Vi.
Hắn tỏ vẻ hết sức
thông cảm:
-Thời buổi bây
giờ, con người thực dụng lắm. Đấy chỉ là cách nói của đàn ông. Phải tìm cách
đoạt lại... bằng bất cứ giá nào!
Nhưng giá nào? Hắn
bấm bút bi lấy giấy ghi luôn:
-Tôi...nhận nhường
lại căn hộ 24 mét vuông số 403 nhà C khu ...cho cô Dương Thúy Vi hiện ngụ
tại...với giá ba cây vàng 999. Vàng tôi đã nhận đủ. Ngày...tôi sẽ giao phòng và
chìa khóa cho cô Vi. Nếu sai tôi xin trả lại đủ ba cây vàng cộng lãi suất cho
vay của ngân hàng nhà nước.
Hà nội,
ngày...tháng...
Hắn ký và đưa
luôn cho Vi:
-Vi cứ suy nghĩ
trong nửa tháng. Từ nay đến ngày có hội nghị còn hai mươi ngày.
Hắn hứa ngoài ra
sẽ thu xếp để Vi đi một chuyến ngắn hạn ở Xinh-ga-po, không được dream, cũng
phải được D.D. Và ngay trên máy bay vào Đà Lạt sẽ trao chìa khóa cho Vi, chìa
khóa chiếc tổ ấm.
Vi không cầm,
nhưng cũng không thể văng vào mặt hắn như nhiều lần đã nghĩ.
-Thôi được, tạm
để đây, Vi cứ về suy nghĩ.
Mười lăm ngày Vi
đến gặp anh hai lần.
-Kìa Vi, sao em
nhợt nhạt như người mất hồn?
Vi nhìn anh, mắt
van xin cầu khẩn.
-Có chuyện gì? Nói
đi em.
Như sợ anh đọc
được những ý nghĩ rồ dại của mình, Vi vội lắc đầu quay đi cố ghìm nước mắt.
-Không, không có
chuyện gì. Độ này em luôn luôn nhức đầu, mất ngủ.
-Chắc em lại tự
dày vò bởi những ý nghĩ ngốc nghếch đấy.
-Ngốc nghếch ư?
Không phải chỉ ngốc nghếch thôi đâu mà còn rồ dại nữa. Rồ dại, phải, em sắp
thành một kẻ rồ dại.
Vi khóc và bỏ về,
không nói được gì thêm.
Đấy là lần trước.
Lần sau, ngày thứ mười lăm, Vi gần như hốt hoảng:
-Mình cưới đi anh.
Em không chịu được nữa rồi!
-Trông em hốt
hoảng, anh tưởng chuyện gì. Anh đã nói rồi, mấy tháng nữa thôi, để anh lĩnh...
-Nhưng em không
muốn chờ nữa, em muốn là vợ anh.
-Có lúc nào anh
không coi em là vợ anh đâu?
-Không, em muốn là
vợ anh đàng hoàng kia. Em không thích nửa đời nửa đoạn. Hai lần có thai, vẫn
chưa chính thức là vợ chồng. Anh định bao nhiêu lần?
-Em lạ quá. Thú
thật hôm nay anh không hiểu nổi em.
-Em lạ lắm à?
Đúng, anh hiểu sao được hết em.
Vi càng nói, càng
to tiếng:
-Nhưng em không
chịu mất anh đâu...Với bất cứ giá nào, bất cứ giá nào, anh hiểu không?
Vi vừa nói vừa
khóc.
-Kìa Vi –Anh vừa
nói vừa kéo Vi vào lòng –Anh cũng vậy thôi. Với bất cứ giá nào, anh cũng phải
có em.
-Có thật không?
Anh gật đầu.
-Vậy yêu em đi,
thật mãnh liệt vào, thật rồ dại vào.
Nhưng anh lại
không rồ dại. Khi Vi hỏi anh: “Nếu lần này làm sao, anh cưới em chứ?”. Anh đã
bình tĩnh trả lời: “Từ nay đến khi cưới, nhất định không để xảy ra chuyện ấy,
vừa tốn tiền vừa hại sức khỏe cho em”. Và anh đã thực hiện đúng như thế.
Vi bỗng căm ghét
anh, căm ghét cả sự bình tĩnh và tự chế của anh. Hôm sau ngày thứ mười sáu, Vi
đến và lầm lì bảo hắn:
-Đưa lá bùa quỷ sứ
cho tôi.
Quỷ sứ, hơ hơ, quỷ
sứ! Quỷ cũng bất tử như thượng đế cưng ạ.
Hắn mở xoạch ngăn
kéo đưa tờ giấy cho Vi, vừa kéo Vi lại gần và hôn vào môi Vi.
Vi nhổ nước bọt
xuống sàn nhà, lấy tay lau miệng và lặng lẽ bước ra.
Vi nằm đó, không
ngủ được, phần vì những ấn tượng về mùi hoa quỳ bị vò nát, mùi điền thành,
phần vì hắn đang ngày rống bên tai mình, nhưng hơn cả có lẽ chính tại vi đang
tởm lợm không phải đối với hắn nữa, mà tởm lợm chính bản thân. Tại sao, lúc
nào, Vi hầu như đã quên đi những ấn tượng về mùi lông lá pha lẫn mùi điền
thanh hăng nồng, mà lại rướn người lên, vít hắn xuống, cắn vào tai hắn,
như đối với anh. Như đối với anh, trời ơi, lúc nào Vi đã tuột khỏi
ranh giới con người, không vượt qua được những khoái cảm nhục dục, biến thành
con vật. Hắn bảo “Comme un vrai mâle”, hắn đã chứng tỏ là một “vrai –mâle” để
biến Vi thành một con cái thực thụ. Có bao giờ Vi quên được những cảm giác tởm
lợm này không? Rồi đây, những lúc nằm bên anh, cái cảm giác tởm lợm ấy có xen
lẫn vào làm nhơ nhớp da thịt và chăn gối không, có còn dám ghì xiết lấy anh,
cắn vào vai, vào má anh như trước nữa không. Có lấy gì để tự bào chữa được
không? Sợ mất anh ư? Căm ghét sự bình tĩnh và tự chế của anh trong khi Vi đang
rồ dại ư? Tại sao anh lại làm thế khiến Vi càng tăng thêm ngờ vực? Sao anh
không ngấu nghiến, mãnh liệt và rồ dại... như hắn? Như hắn, sao lại như hắn?
Hắn đang ngáy rống vô tư như một con đực đã làm xong phận sự biến Vi thành một
con cái. Vi quay nghiêng nhìn hắn. Môi hắn trề ra, nước dãi tứa xuống một bên
mép. Vi rùng mình quay đi. Liệu cái mặt mình có tởm như thế này không? Vi với
tay lấy chiếc ví da để ở đầu giường định lấy gương ra rồi lại hất ra xa. Còn
dám soi vào gương ư? Không, mình sẽ tự tử. Trở thành humus là xong hết. Mình đã
chẳng bảo hắn thế sao? Nhưng còn hắn, bao giờ hắn mới trở thành humus? Quỷ có
bất tử như thượng đế thật không? Lạy chúa, hãy cho con sức mạnh và cả sự điên
khùng. Vi giơ hai bàn tay lên trước mặt, như thể vừa cầu xin vừa thử sức. Những
ngón tay móng sắc nhọn, cứng lại và cong lên run rẩy. Con sẽ cấu nát mặt nó,
con sẽ dứt thịt nó ra, con sẽ gào lên và hỏi nó cái gì bất tử? Vi đang định ướm
những móng tay lên mặt hắn, bỗng rợn người vì có tiếng gì đó như chợt gào lên.
-Ngoão ...
ngoão...
Tiếng người, tiếng
vật hay tiếng trẻ con hờn khóc.
-Ngoão... ngoão...
ngoão...
Tiếng gào mỗi lúc
càng to, càng rợn, càng đau đớn, càng thảm thiết.
Vi sợ hãi cấu mạnh
vào người hắn.
-Gì thế?
-Con gì kêu rợn
quá.
Hắn ngồi dậy hướng
về tiếng kêu rồi hẵng giọng,
-Hừm, mèo đấy, con
mèo ta gặp lúc chiều –và hắn cười, vuốt nhẹ vào má Vi –Nó cũng có cuộc hẹn hò.
-Tiếng kêu như
muốn xé xác nhau.
-Bậy nào, chúng
đang phủ nhau.
-Tiếng kêu dữ dội
và đau đớn quá!
-Có một huyền
thoại về tiếng kêu ấy đấy. Vi muốn nghe không? Nhưng phải thưởng cơ. Vi không
trả lời, nhưng hắn lại đang thích kể, không để ý Vi có muốn nghe hay
không. Hắn kể, trong khi ấy lũ mèo vẫn gào lên ghê rợn, mỗi lúc một mau, mỗi
lúc một ảo não, vừa nghe như tiếng trẻ con vật vã vừa nghe như tiếng mẹ khóc
con trong sương giá và trăng lạnh.
Hắn kể được
nghe huyền thoại này hồi công tác bên Lào. Tại vùng ấy bên Lào, người ta coi
việc con trai con gái ăn nằm với nhau không những bình thường mà còn cần thiết
cho sự phồn thực nòi giống. Trai gái các bản, những đêm trăng, thường rủ nhau
ra đôi nương tình tự và yêu nhau. Một cô gái rất đẹp, một đêm, cùng người yêu
đang tình tự ở sườn đồi và đang sắp yêu nhau, thì một tên cướp xuất hiện. Một
cuộc huyết chiến để giành giật người đẹp. Hai con dao luôn luôn tóe lửa và cuối
cùng đều bật văng đi. Tiếp đó là một cuộc quần thao bằng chân tay dữ dội. Cả
hai cùng lựa miếng tới gần để vồ lấy con dao. Cô gái sau phút bàng hoàng đã
nhặt được một con tìm cách đưa cho người yêu. Nhưng đúng lúc ấy khố hai người
đàn ông tụt ra. Và khi khố tên cướp tụt ra, cô gái sững sờ. Những nét đực mê hoặc
lồ lộ phơi ra. Cô cảm thấy trời đất tối sầm và rùng mình dúi con dao vào một
bàn tay đang với tới. Máu phun ra, cô nhắm mắt vẫn thấy màu máu. Một thân thể
cường tráng đè lên người cô. Nhục cảm tấy lên chưa từng thấy. Cô rên lên, mê
đi. Sương mù như che kín mắt cô. Xong cơn mê, cô mở mắt. Trời, khuôn mặt còn
đang cúi xuống mặt cô không phải là khuôn mặt quen thuộc những đêm trăng trước
đây. Máu trước mắt cô, lênh loang những máu. Cô gào lên, gào lên thảm thiết.
Tên cướp thích chí cũng gào theo. Cả hai lại vừa làm tình vừa gào lên. Khi trời
gần sáng cùng thấy mình đã biến thành mèo. Từ đấy giống mèo mỗi khi phủ nhau
lại gào thét đau đớn và thảm thiết.
Hắn kể xong mà lũ
mèo ngoài vườn vẫn chưa thôi gào thét.
Thưởng anh chứ,
Khăm Vi?... Ồ mà quên cô gái ấy có tên là Khăm Vi.
Vừa nói hắn vừa ôm
lấy Vi:
-Nào ta cùng phủ
nhau và cũng thử xem sao...
Hắn nhay nhay vào
ngực Vi rồi bắt chước tiếng mèo:
-Ngoão...ngoão...
Vi rùng mình, hay
tay quờ quờ như muốn quào cấu vào đâu đó.
-Ngoão.
Chợt Vi như thét
lên và hai bàn tay, những ngón móng sắc nhọn bấm sâu vào hai bên cánh mũi hắn
rồi quào mạnh dứt xé thịt ra.
Máu, máu! Những
móng tay Vi đỏ lòm những máu. Vi như say máu, cứ thế túi bùi quào cấu mặt hắn.
Hắn nhảy vội khỏi giường ôm mặt và chạy trốn.
-Ngoão... ngoão
Vi càng gào to và
chồm dậy đuổi theo, quào cấu vào lưng hắn. Vì vừa gào vừa đuổi theo, vừa muốn
chạy trốn. Mùi máu tanh từ những móng tay Vi như có lẫn mùi điền thanh, mùi hoa
quỳ vò nát, mùi humus, mỗi lúc một ngột ngạt bủa vây Vi. Con dao dâu? Chìa khóa
đâu? Vi muốn thoát ra ngoài.
Chìa khóa đâu,
chiếc chìa khóa cho tổ ấm?
Vi đổ gục xuống và
nức nở, nghĩ tới những cánh hoa quỳ mình đã rắc bên lề đường. Những cánh
hoa bị vò nát và tơi tả.
--------------------------------------------------------------------------------------
(1) Cô có thể xưng hô
“tu toi” với tôi. Cô bé xinh xắn ạ
(2) Như là một người
ông?
(3) Như là một người
đàn ông
Nguồn:
Tạp chí Văn Mới số 7
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét