Nguyễn Đăng Luận Lời Thề Lá Sen
NHỮNG BÀI CA TÔI HÁT
Bài ca đầu tiên tôi hát
về mẹ
Người mang trái tim
bình yên
Lời ca dìu dặt bay bay
như những cánh chim
Bài
ca tiếp theo tôi hát về em
Tình
yêu có nhiều dông bão
Lời
ca đứt đoạn mấy lần
Thời
gian tính bằng tháng năm
Tuổi
trẻ trôi đi ào ào như thác
Giờ
tôi khác xưa
Em
cũng khác xưa nhiều
Tôi
vẫn nhớ và tôi vẫn hát
Những
bài ca về mẹ và em
TỘI LỖI
Nếu
không có trái đất
Ánh
sáng mặt trời sẽ chiếu vào hư vô
Mặt
trăng tối đen
Và
em và hoa hồng cũng sinh ra từ đất
Ôi
trái đất vô cùng thân thuộc
Bỏ
quên Người
Khi
yêu em và hoa
Ta
có tội
HÀNG XÓM
Tôi
ở đây từ trước
Trước
em mười năm trời
Mới
rồi em dọn tới
Căn
nhà trong ngõ tôi
Chưa
quen chưa dám hỏi
Không
hỏi bao giờ quen?
Em
thì cứ lặng lẽ
Đi
về như con ong
Tôi
yêu nghề viết văn
Tính
tình tôi trầm lắng
Từ
hôm em dọn đến
Tôi
thấy mình trầm hơn
Ngõ
đi chung hơi chật
Thế
may gặp rất gần
Đôi
ba lần suýt hỏi
Lại
thôi mắt em buồn
Hai
người cùng cô đơn
Gần
nhau trong một ngõ
Cầm
lòng mình chẳng được
Tôi
đánh liều sang chơi
Không
ngờ từ hôm ấy
Bắt
đầu hai cuộc đời
Mắt
em buồn cũng khác
Như
lắng trầm trong tôi.
NHÂN CHỨNG TÌNH YÊU
Tôi
yêu Việt Nam tổ quốc tôi
Có
những bài thơ làm chứng
Tôi
yêu Hà Nội của tôi
Con
đường hàng cây làm chứng
Tôi
yêu Mẹ vì con tháng năm nhọc nhằn
Chính
tôi làm chứng
Và
tôi yêu em
Khát
vọng trong tôi làm chứng.
TÌNH YÊU HIỆN ĐẠI
Người
ta vội vàng yêu nhau
Như
thể ngày mai trái đất có nạn hồng thủy
Họ
bỏ nhau vội vàng
Giống
cái chết của con ong
Sau
duy nhất một lần bay đuổi
Hiện
đại ơi!
Tôi xin đứng
bên này.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét